Cô bé đã phải đau đớn vào bệnh viện (Hình minh họa) | Mặc dù sự việc mới diễn ra nhưng thông tin về bé K.H dính bầu 7 tháng đã lan khắp cả vùng quê yên ả Đông Thọ, TP Thái Bình. |
Thấy con gái da dẻ xanh xao, dáng đi mệt mỏi, người mẹ đi làm ăn xa vừa về nhà đã vội vàng đưa con đến bệnh viện khám. Chị ngơ ngác khi thấy con gái bị chuyển từ khoa nhi sang khoa sản.
Chưa kịp hỏi nguyên nhân vì sao thì người mẹ trẻ đã chết lặng khi bác sỹ gọi riêng vào phòng thông báo: Bé gái mang thai 26 tuần tuổi. Tính đến thời điểm ấy, con gái chị mới được 11 tuổi, 7 tháng, đang là học sinh lớp 6.
Trong khi các bạn cùng lớp vô tư chạy nhảy thì bé K.H phải nhập viện vì dọa đẻ non. (Ảnh chụp tại trường THCS Đông Thọ chiều 19/4)
Đánh bạc với số phận
Mặc dù sự việc mới diễn ra nhưng thông tin về bé K.H dính bầu 7 tháng đã lan khắp cả vùng quê yên ả Đông Thọ, TP Thái Bình. Từ chợ cho đến những quán hàng, sau những câu chào hỏi mua bán lại chuyển đề tài về “em bé dính bầu” rồi không ngớt lời chửi rủa kẻ táng tận lương tâm đã hại đời bé gái.
Chúng tôi tìm được nhà của K.H khi mặt trời đã đứng bóng. Ngôi nhà có mặt tiền khá rộng ven mặt đường liên xã đóng cửa im ỉm. Bên trong, bà ngoại K.H đã 80 tuổi, chân đất, đờ đẫn ngồi cời bếp rơm, đun cạn ấm nước mà chẳng buồn pha trà. Thi thoảng, bà cụ lại rụt đôi bàn tay gân guốc do bị lửa liếm nhưng vẫn không muốn nhấc mông ra khỏi bếp. Mẹ K.H ủ rũ bên mâm cơm nguội ngắt. Thấy có khách, chị quệt tay lau vội dòng nước mắt, khép chặt cánh cửa buồng nơi K.H đang nằm nghỉ trưa, nghẹn ngào kể về những tháng ngày giông bão nhất trong cuộc đời mà chị đang phải đối mặt.
Chị chia tay chồng khi bé K.H mới hơn 1 tuổi. Tài sản lớn nhất chị được tòa án chia trong phiên xử ly hôn là cô con gái bé bỏng. Ôm con về nương nhờ mẹ đẻ, chị L phải xoay đủ nghề để hai mẹ con sinh sống. Là người nhanh nhẹn, tháo vát nên khi có lưng vốn giắt tay, chị quyết định gửi con cho chị gái và mẹ để đi xuất khẩu lao động, hy vọng khi về sẽ có một số vốn kha khá nuôi con ăn học. Với quyết tâm ấy, chị đã làm quần quật ở nơi đất khách quê người mới dành dụm được ít tiền nhờ mẹ mua cho một mảnh đất cắm dùi ở quê nhà. Nhưng chị thật không ngờ, chính ngôi nhà này lại là nơi khiến cuộc đời con gái chị bẻ lái.
Sự việc được phát hiện trong dịp chị L về nước làm giỗ cha. Thấy con gái da dẻ xanh xao, khuôn mặt mệt mỏi, chị vội đưa con đến bệnh viện tỉnh khám. Chị ngỡ ngàng khi con gái bị chuyển từ khoa nhi sang khoa sản. Rồi chị như chết lặng khi nghe bác sỹ thông báo con gái chị đã có thai 26 tuần tuổi.
Không tin vào kết quả kiểm tra của bác sỹ Bệnh viện tỉnh Thái Bình, chị L đưa con về nhà trong tâm trạng hoang mang tột độ. Run run hỏi chị gái đã thấy K.H “đến tháng” bao giờ chưa? Người chị cho biết có thấy cháu “bị” hai tháng, sau đó không gì nữa. Thời điểm ấy, người bác cũng đã tham khảo ý kiến của nhiều người về vấn đề này. Nhưng đại đa số cho rằng, con gái mới dậy thì, chuyện kinh nguyệt không đều cũng là chuyện bình thường, phải một thời gian sau mới ổn định nên người bác cũng yên tâm. Chị gái chị L còn khẳng định chị đã trông nom cháu gái cẩn thận, bằng chứng là K.H ngủ cùng chị trong buồng, còn hai con gái chị ngủ ở giường bên ngoài.
Để chắc chắn, chị L đưa con gái lên Bệnh viện Phụ sản Trung ương. Kết luận siêu âm của bệnh viện tuyến đầu sản khoa này cũng khẳng định K.H mang bầu 26 tuần tuổi với tình trạng nước ối và thai nhi phát triển bình thường. “Chỉ có điều, bác sỹ ở đây bảo tôi 50/50, nghĩa là không thể chỉ định phá thai được vì thai đã quá lớn. Cố phá sẽ nguy hiểm tới tính mạng. Mà nếu để đẻ thì cũng nguy hiểm không kém vì cơ thể cháu còn quá bé. Gia đình tôi đành đánh bạc với số phận, để cháu sinh con” - chị L mếu máo nói. Bà cụ lúc này mới cất giọng khản đặc: “Khổ thân mẹ cháu, ngày trước bao nhiêu người hỏi thì không lấy mà kiếm thêm đứa con, giờ nếu con bé có sao thì mẹ nó cũng hơn 40 tuổi rồi, đẻ sao được nữa!”.
Cô giáo chủ nhiệm bàng hoàng
Cô giáo Nguyễn Thị Nguyệt, chủ nhiệm của cháu K.H cho biết, bản thân rất bàng hoàng khi hay tin học sinh K.H mang bầu 7 tháng. Theo cô giáo Nguyệt, trước khi sự việc này được phát hiện, K.H vẫn đi học đều đặn, không có biểu hiện nôn ọe của thai nghén. Giờ ra chơi, K.H vẫn nô đùa chạy nhảy. Thậm chí trong giờ thể dục mới đây nhất, K.H vẫn chạy mấy vòng sân trường như các bạn trong lớp.
Nhận xét về cô học trò tội nghiệp, cô giáo Nguyệt cho biết K.H là học sinh ngoan, có học lực khá. So với các bạn gái cùng lứa thì K.H có cơ thể nhỉnh hơn một chút, làn da trắng hồng và khuôn mặt xinh xắn. Trong lớp, em khá kín đáo, chỉ chơi với các bạn cùng giới. Vì vậy khi hay tin K.H mang thai, không chỉ mình cô Nguyệt bàng hoàng mà cả BGH nhà trường đều mang tâm trạng này vì không bao giờ ngờ tới. “Có lẽ do thời gian mang thai là mùa đông, cô bé thường mặc áo khoác dài đến tận đầu gối nên chúng tôi không nhận thấy sự khác biệt này”- cô Nguyệt nói trong tiếng thở dài.
Cô giáo Hiệu trưởng Nguyễn Thị Thắng cũng cho biết do đặc thù trường ít học sinh (chỉ 157 học sinh), lại là con em trong xã nên hầu hết gia cảnh của từng học sinh, Ban giám hiệu nhà trường đều nắm rõ. Riêng với trường hợp của K.H, do biết cha mẹ bé chia tay, hiện ở với bà và bác nên nhà trường rất quan tâm.
Gia đình K.H cũng thường xuyên liên lạc với nhà trường. Đặc biệt là mẹ K.H, mặc dù ở nước ngoài nhưng vẫn liên lạc với cô giáo chủ nhiệm và hiệu trưởng nhà trường qua điện thoại để hỏi về tình hình học tập của con gái. “Vì vậy, khi thấy cán bộ xã và Công an tỉnh về đề nghị nhà trường giúp đỡ tiếp xúc với bé K.H về vấn đề trên, tôi đã bị sốc vì không thể tin nổi học sinh của mình lại mang bầu khi mới học lớp 6”- cô Thắng buồn bã nói. Được biết, ngay từ khi vào đầu năm học, nhà trường có giáo dục học sinh trong trường về tình bạn. Riêng với giáo dục giới tính thì các thầy cô giáo chỉ tập trung vào khối học sinh lớp 8 và lớp 9. “Lớp 6 cũng có vài tiết học về giáo dục giới tính, nhưng em H chưa kịp học tiết học này thì đã bị xâm hại rồi”- cô giáo chủ nhiệm Nguyễn Thị Nguyệt chêm vào.
Tiếp xúc với các bạn gái trong lớp, những học sinh được cho là thân nhất với K.H cũng khẳng định không hề biết bạn mình mang thai. H vẫn nô đùa với bạn bè như bình thường. K.H cũng chưa từng tâm sự với bạn về những khác lạ của cơ thể mình. “Có vẻ như K.H còn quá bé để biết được mình dính bầu nên có lần trong một cuộc “đọ bụng” với người chị họ, em còn vạch lên nhận xét: “Chị chưa phải là béo, em còn béo hơn chị, bụng em còn to hơn bụng chị. Lần khác, K.H còn nói với chị của mình hình như bụng có giun nên cứ thấy nó giãy giãy” - một cán bộ xã Đông Thọ cho biết.
Hiện K.H đã được gia đình xin phép nghỉ học vì trước đó em phải nhập viện do dọa đẻ non. Theo cô giáo hiệu trưởng Nguyễn Thị Thắng, trong buổi gặp gỡ giữa K.H với cơ quan điều tra tại trường học,
Gặng hỏi mãi thì cháu mới kể là hôm đó cháu đi học về nhưng bà khóa cửa, không có chìa vào nên đứng ngoài. Ông hàng xóm 62 tuổi cạnh nhà thấy thế bảo cháu vào chơi và bất ngờ có hành vi đồi bại. Sau đó, ông ta còn cấm cháu không được nói với ai. Cháu không dám nói phần vì sợ ông kia đánh chết phần vì sợ người thân đánh, chửi.
"Con bé mới gần 12 tuổi, mọi việc ăn uống, tắm gội, giặt giũ đều có bà và mẹ giúp chứ đã biết làm gì đâu. Thế mà giờ đây nó lại sắp trở thành mẹ", chị Hiền đau xót nói.
Theo các bác sỹ ở Bệnh viện Phụ sản Thái Bình, sau một tuần điều trị sức khỏe của bé cũng như thai nhi đã tạm thời ổn định và cháu đã xuất viện. Tuy nhiên, cháu mang thai ở độ tuổi quá trẻ nên cần phải được theo dõi thêm.
Ngày 17/4, Cơ quan cảnh sát điều tra công an tỉnh Thái Bình cho biết đã ra lệnh bắt tạm giam đối với người hàng xóm để làm rõ hành vi hiếp dâm trẻ em.
Sau hai lần khai man, Hoài mới chịu thú nhận vừa quẳng cô gái xuống giếng bỏ hoang hòng cướp xe máy. Giữa đêm khuya, cảnh sát vội đưa hung thủ đến hiện trường hy vọng còn cứu được nạn nhân.
Chiều 19/4, Vẫn Anh Hoài - hung thủ vụ quẳng bạn gái xuống giếng để cướp tài sản - với dáng người gầy gò vẫn bị tạm giữ tại trụ sở Cơ quan điều tra Công an thị xã Sơn Tây (Hà Nội). Một điều tra viên cho biết, phải mất nhiều tiếng "đấu trí", các anh mới buộc được can phạm này khai sự thật, tìm ra tung tích nạn nhân.
Theo kết quả điều tra, sau một đêm không thấy con gái về nhà, ngày 17/4 bố của cô gái tên Lý đã trình báo cảnh sát. Ban đầu, Công an thị xã Sơn Tây nhận định Lý có thể là nạn nhân của một vụ mua bán người.
![]() |
| Vẫn Anh Hoài tại cơ quan công an. Ảnh: Thái Thịnh. |
Tuy nhiên, sau khi xác minh nhiều nguồn tin, giả thiết này bị bác bỏ. Trong những người bị rà soát, cảnh sát tập trung nghi vấn vào Vẫn Anh Hoài. Bị triệu tập đến cơ quan điều tra, ban đầu thanh niên tuổi 17 phủ nhận có liên quan việc mất tích của Lý.
Nhưng chỉ vài giờ sau làm việc, Hoài thừa nhận ngày 16/4 có đi với Lý đến thị xã Sơn Tây rồi "bán" cô gái cho một nam đồng nghiệp của Lý. Chiếc xe máy của Lý cũng được giao cho người này.
Sau khi cảnh sát xác minh không có người đàn ông như Hoài vừa khai thì anh ta "đính chính" đã nhớ nhầm. Thực ra, Lý bị giao cho một người Trung Quốc đang sống ở Việt Nam.
Sau 10 tiếng “đấu trí” với cảnh sát, đêm 17/4 Hoài mới nói sự thật. Theo lời khai, đầu tháng 1 anh ta đến nhà dì ruột ở thị xã Sơn Tây để lăn sơn. Tại đây, Hoài gặp và làm quen với Lý. Anh ta lấy tên giả là Việt.
Sau nhiều ngày "thậm thụt" quan hệ và bị bố mẹ Lý phản đối, Hoài chán nản muốn quay lại Trung Quốc sống với mẹ. Tuy nhiên không có tiền nên anh ta nảy sinh ý định chiếm đoạt xe máy của cô bạn mới quen.
Không được Lý cho mượn xe, sáng 16/4 anh ta vạch mưu kế khác. Hoài nhờ Lý chở đi thăm người ốm và đi lấy tiền công. Anh ta cầm lái đi lòng vòng đến làng văn hóa - du lịch các dân tộc Việt Nam ở xã Cổ Đông, thị xã Sơn Tây.
Trên khu đồi vải vắng người qua lại, sau khi tâm sự anh ta đã quẳng Lý xuống chiếc giếng sâu gần 10 mét. Mũ, dép của cô gái cũng được ném xuống giếng hòng phi tang chứng cứ. Hoài nghĩ Lý đã chết. Cướp được chiếc xe tay ga của Lý, hung thủ mang đi cầm cố lấy 2 triệu đồng. Hoài khai nắm rõ địa bàn nơi gây án vì trước đó từng làm thuê ở đây.
Xác minh lời khai, 5 cảnh sát đã áp giải Hoài đến địa điểm trên dù lúc này đã là nửa đêm. Nơi đây là một quả đồi không có dân cư sinh sống, cây cối um tùm, nằm cách trục đường chính khoảng 15 km.
Rọi đèn kiểm tra, các trinh sát phát hiện một cô gái vẫn nằm lọt thỏm dưới giếng có đường kính rộng chưa đầy 80cm. “Chúng tôi phát hiện một số dấu hiệu còn sống của nạn nhân nên một người đã nhanh chóng xuống dưới để giải cứu…. Rất may đây là chiếc giếng cạn”, một điều tra viên nói.
Theo lời cán bộ này, khi được đưa lên khỏi mặt đất, cô gái đã bất tỉnh, trên người nhiều vết bầm tím. Nạn nhân được được đưa đến Viện quân y 105 gần đó để cấp cứu.
![]() |
| Giếng nước nơi Hoài quẳng bạn gái xuống. Ảnh: Thái Thịnh. |
Theo bác sỹ Nguyễn Đình Cương, người trực tiếp điều trị cho nạn nhân, Lý bị chấn thương sọ não nhưng đã qua cơn nguy kịch. Tuy nhiên, cô vẫn trong trạng thái hoảng loạn và bị tụ máu trong não.
Nằm trên giường bệnh, đầu bị băng bó vì nhiều vết khâu, nạn nhân 20 tuổi cho biết bị ném xuống giếng lúc 2 giờ chiều. Khi rơi xuống cô bất tỉnh.
“Khi tỉnh lại em chỉ kịp kêu cứu vài tiếng khẽ nhưng chẳng thấy ai đến giúp. Em nghĩ mình chắc chẳng có cơ hội sống...", nạn nhân gầy gò, nước da xanh xao thều thào nói. Lý cho biết ở dưới giếng lúc tỉnh lúc mê, toàn thân đau ê ẩm.
Bệnh nhân cao gần 1m50, nặng chừng 40 kg kể tưởng Hoài đùa là quăng mình xuống giếng. Trước đó, anh ta từng vài lần cầm tay, túm cô để làm việc này.
Xót xa nhìn cháu, dì của Lý cho biết tuy vóc người nhỏ bé hơn bạn cùng trang lứa nhưng cô rất chăm chỉ, chịu khó. Học hết lớp 9, do sức học cũng ở mức bình thường Lý xin bố mẹ cho nghỉ, trở thành công nhân một doanh nghiệp may ở gần nhà với mức lương gần 2 triệu đồng.
"Gần đây, mẹ Lý phát hiện con gái có quan hệ với Hoài nên đã cấm đoán", dì ruột của nạn nhân nói.
Cảnh sát cũng xác nhận, bố mẹ Hoài bỏ nhau khi cậu ta còn nhỏ. Học hết lớp 4 Hoài sang Trung Quốc với mẹ... Vài tháng gần đây, thanh niên này về nước, sống lang thang không nghề nghiệp.
"Điện thoại anh ấy không nghe, lên mạng cũng chẳng thấy online nữa, nhà thì em cũng không biết ở đâu...", Ngân nói trong nghẹn ngào kể về người mà cô bé trót trao cái ngàn vàng bỗng dưng biến mất.
Ngân là đứa con gái thừa xinh đẹp để luôn có những anh chàng choai choai vây quanh nó tán tỉnh. Nhưng những cu cậu cùng xóm, cùng lớp dường như chưa đủ "trình" khiến con bé rung rinh.
Nó thường kiêu kì bảo: "Bọn này toàn lũ trẻ con, ngốc mà quê lắm chị ạ. Còn lâu em mới thích!".
Tôi vẫn nhớ, ngày đầu tiên yêu Nghĩa nó vui mừng lắm. Con bé ríu tít khoe: "Em có người yêu rồi đấy! Hơn em 4 tuổi, đẹp trai, cao to, là sinh viên năm cuối trường Kiến trúc, con nhà khá giả và sành điệu nhé!".
Nghe vậy, tôi chỉ lườm yêu nó và bảo: "Cô cứ cẩn thận đấy, giờ quân tử thì ít mà sở khanh thì nhiều". Ngân vẫn thao thao bất tuyệt: "Xời, chị nghĩ em là ai? Em tuy vậy thôi mà 'rắn' lắm đấy!".
Vì thế, nó nó lang thang lên mạng tìm những người bạn mới thú vị hơn và ở đây, nó quen Nghĩa.
Giờ, nhìn khuôn mặt sầu bi, thiểu não, cặp mắt đỏ hoe ngấn lệ của Ngân, tôi vừa giận vừa thương nó. Con bé quệt nước mắt, môi mím chặt, cặp lông mày nhíu lại để kiềm chế đi từng cơn thổn thức. Nó hít một hơi dài như để lấy dũng khí kể tiếp câu chuyện với tôi.
"Đúng là em ngây thơ quá. Em tưởng rằng ai cũng như mình, còn những tên sở khanh độc ác thì chỉ có trên phim ảnh. Chưa bao giờ em hình dung mình lại rơi vào hoàn cảnh thế này. Em đau lắm chị ạ. Đau cả thể xác lẫn tâm hồn...", nó bắt đầu kể bằng giọng nói méo mó, nghèn nghẹn.
Ngân kể, hồi đầu mới quen, anh ta săn đón nó dữ lắm. Ngày nào cũng điện thoại, nhắn tin. Có hôm nó quên di động ở nhà, vừa về tới đã thấy mười mấy cuộc gọi nhỡ với 5-6 cái tin nhắn. Gặp được nó thì anh ta ra vẻ như chờ đợi mỏi mòn sắp chết tới nơi.
Đêm đến, hai đứa thường buôn điện thoại rất khuya. Anh ta rót vào tai nó bao lời lẽ ngọt ngào. Nào là "Ước gì lúc này anh đang được ở cạnh em, được nhìn khuôn mặt em, được nắm bàn tay em". Nào là "Không gặp em chỉ một ngày thôi sao anh thấy thời gian lê thê thế...".
Rồi quen được khoảng hai tuần thì chúng trở thành người yêu. Ngân kể, lẽ ra ngay từ ngày đầu tiên yêu nhau, nó phải nhận ra dã tâm của anh ta mới đúng. Mặc dù Nghĩa chưa dám rủ con bé vào nhà nghỉ ngay nhưng cứ luôn miệng bảo: "Dạo này anh mệt quá, chỉ muốn đến một nơi nào đó có chiếc ghế to dài để ngả lưng thoải mái một chút!".
Thế rồi, sau chừng một tháng yêu nhau, con bé cũng xao lòng khi miệng Nghĩa khăng khăng: "Anh hứa không làm gì đâu. Anh chỉ muốn được nằm ôm em thôi!".
Ngân nức nở: "Có lẽ cái tội của em là đã quá tin vào bản thân mình. Em không hoàn toàn tin lời anh ta nhưng lại chắc chắn vào khả năng tự vệ của mình. Em nghĩ, chắc anh ta sẽ không thể làm gì nếu em cương quyết từ chối. Em đâu ngờ, anh ta hết từ năn nỉ đã quay sang… cưỡng bức em. Em đã khóc, đã gào thét, đã van xin, nhưng anh ta vẫn giữ chặt chân tay em, thậm chí che miệng em…. Cuối cùng, sức một đứa con gái như em làm sao lại được với người đàn ông to khỏe”.
Nói đến đây thì Ngân lại không kìm được, cô bé bật khóc, rồi lại nấc lên từng hồi. Giọng nó đã lạc đi, hổn hển trong tiếng khóc nhưng vẫn cố gắng kể tiếp, mặc dù thỉnh thoảng câu chuyện lại bị đứt đoạn bởi những tiếng nấc nghẹn ngào.
"Từ hôm đó trở đi thì anh ta chẳng thèm ngó ngàng tới em nữa, chỉ lúc nào có nhu cầu về "chuyện ấy" thì nhớ gọi cho em. Đau lắm chị ạ, vậy mà chẳng hiểu sao em cứ cun cút nghe theo anh ta.
Có lẽ vì đó là người đàn ông đầu tiên của em, em cứ có cảm giác mình đã thuộc quyền sở hữu của anh ta rồi, và rất sợ bị bỏ rơi nữa. Nhiều lúc cũng thấy ghê tởm chính bản thân mình, nhưng không tài nào làm khác được... Nhưng giờ thì anh ta bỏ em thật rồi...".
Lúc này thì Ngân òa lên khóc tức tưởi như một đứa trẻ. Rốt cuộc thì gã đàn ông đầu đời của nó đã cao chạy xa bay không để lại đến một dấu vết.
Tự hỏi liệu trên đời này còn bao nhiêu cô gái ngốc nghếch như Ngân, dại dột đến nỗi tin tưởng vào một người đàn ông mà mình quen biết chưa đầy một tháng, cũng không hề biết tung tích, nhà cửa, cơ quan, lớp học hay bạn bè gì.
Thứ duy nhất họ nắm rõ về đối phương có lẽ chỉ là một số điện thoại di động đã không còn liên lạc được, một cái nick ảo trên mạng cũng đã offline, một cái tài khoản mạng xã hội với vài thông tin lẻ tẻ chẳng gợi nên điều gì, cộng với vài gương mặt người liên đới tới gã họ Sở kia mà muốn tìm ra giữa đất Hà Thành này thì như mò kim đáy bể.
Để rồi bây giờ, dù họ tự dằn vặt đến đâu thì cũng đã đánh mất đời con gái một cách đắng cay nhất. Đúng là các cụ nói chẳng sai: "Con gái khôn ba năm dại một giờ"!
Thế giới ảo về đêm râm ran, truyền tụng cho nhau “hàng” (nick) để được xem “show hàng” (cởi đồ) mà giá cả rẻ hơn nhiều so với các trò khác.
Bắn tài khoản là show
Để thực tế, tôi hỏi han, xin xỏ mấy ông bạn là “con nghiện” những trò “thác loạn” trên mạng để có một nickname khá “hót” nhằm thực tế: “xxxvananh…”. Có nickname, tôi vài lần nhắn tin nhưng không thấy nàng trả lời, anh bạn động viên, “nàng đang thử, kiên trì đi”. Quả nhiên, liên tục gửi tin, ba hôm sau nàng đã “nhảy” vào nick của tôi và rất tự nhiên:
- Chào anh, hình như anh nhắn cho em mấy “lìn” hả? Em show hết cỡ này anh. OK không?
- OK. Em show đi!
- Anh bắn tiền đi đã, số 0166799…, Viettel là em show liền!
- Anh bắn cho em 100K (100 ngàn đồng), được bao lâu?
-50 phút được không anh?
- OK, nhưng anh sợ bị em “bom” quá trời?
- Em lừa anh làm gì. Anh bắn 20K cũng được, em show một lúc làm tin, rồi bắn cả nhé!
- OK!
Webcam của nàng bật lên, tôi mở, một gương mặt khá “vị thành niên” và xinh. Nàng cười toe toét trước máy quay và bắt đầu trút bỏ bộ đồ ngủ trên người vốn đã hở lưng. Nàng chỉnh ống kính sát lại da thịt.
Cô gái tuổi teen bắt đầu màn gợi dục bằng những động tác uốn éo trước webcam. Nàng kéo cái áo hai dây, áp khuôn ngực vào máy quay rồi đứng vụt dậy, loáng cái qua màn hình, tôi đã thấy nàng cởi bỏ hết quần áo và lúng liếng làm duyên. Chợt màn hình vi tính của tôi đen như mực, nàng tắt webcam và tiếp tục chat:
- Tin em chưa nào cưng?
- OK rồi cưng!
- Vậy anh bắn nốt tiền đi, em show hết đát cho anh.
Thú thật, để tìm hiểu, tôi đành bắn tiền cho em theo số máy đã đưa, nhưng trong gần một tiếng đồng hồ như thỏa thuận, nàng show hàng thì ít mà chat trò chuyện thì nhiều. Những thông tin ban đầu mà tôi khai thác được thì nàng đã “bán dâm qua mạng” được hai năm. Nàng cho biết đang học lớp 12, nhưng đêm đến là khóa trái cửa phòng, ngồi “show” kiếm được cả triệu đồng bắn qua tài khoản.
- Em cần tài khoản điện thoại nhiều làm gì?
- Gọi và bán lại chứ còn làm gì.
- Em không sợ bố mẹ, bạn bè biết sao?
- Sợ gì, nick ảo, bố mẹ ngủ hết rồi.
- Nhỡ lang thang trên mạng gặp người quen thì sao?
- Khó lắm anh ạ, với lại thời nay sợ gì chứ!
- Đi khách tới nhà nghỉ không lắm tiền hơn sao? Hay anh mời em đi, 1 triệu OK không?
- Eo ơi! Em không đi, thế chết đời con gái à?
- Show thế này cũng còn gì con gái?
- Không đi, em chưa ngủ với ai đâu, làm thế này không mất mát gì mà được tiền, dại gì chứ! Nếu anh cần đi, em giới thiệu cho con bạn cùng lớp, nó máu lắm!
- Em cho anh nick của nhỏ bạn đi.
- Thế anh “bắn” cho em 50K phí môi giới nhé.
- OK, đơn giản!
Kết thúc buổi “mua dâm trên mạng”, tôi giật mình bởi cách nghĩ lệch lạc của một bộ phận lớp trẻ như cô nàng. Phơi mình trước bàn dân thiên hạ, dù là trên mạng cũng là trò bệnh hoạn, thế mà nàng cho là “không mất mát gì”?
Cảnh báo
Rất đáng báo động là hiện nay ở các thành phố lớn, các trò bệnh hoạn trên Internet ngày càng tăng cao. Đặc biệt, thời gian gần đây, hiện tượng một bộ phận lớp trẻ, chủ yếu là học sinh, sinh viên nghiền show hàng qua mạng gia tăng nhanh chóng.
Với những trò này thì hằng đêm, những gia đình khá giả mua máy tính riêng cho con, hoặc những người trưởng thành biết đến trò bệnh hoạn này lại coi là thú vui. Có nhiều trường hợp vì trò này mà không ngại ngần để “đầu tư” sức khỏe, tiền bạc lang thang tìm các cô show hàng thâu đêm suốt sáng.
Hoàng - một sinh viên bật mí, đêm nào cậu cũng đầu tư 100 ngàn đồng để cô bạn quen qua mạng show hàng cho cậu ta mà không biết chán. Cũng vì thức thâu đêm chơi trò bệnh hoạn ấy mà từ khi rời quê lên phố đèn sách, người cậu gầy như con mắm, tiền bạc gia đình gửi bao nhiêu cũng không đủ, sự học bỏ bê.
Còn V. đang học cấp ba lại sầu não cho biết, trước đây em được bố mẹ cho dùng máy tính riêng trong phòng, mỗi tháng nạp cho 1 triệu đồng vào tài khoản điện thoại nên tha hồ “mua tình” trên mạng. Thế nhưng sự việc bại lộ, bố mẹ cắt hết “viện trợ”, thu hồi luôn chiếc máy tính. Bây giờ lâu lâu “nhớ” quá thì trốn một tiết học để đi quán nét. V. cho biết thêm, lớp của cậu cũng có nhiều thành viên khác là “con nghiện show” trên mạng, có điều là chưa bị gia đình, nhà trường phát hiện.
Đáng báo động là từ trò chơi này, một số thanh thiếu niên vốn hiền lành trong sáng, là con ngoan trò giỏi bỗng trở nên hư hỏng. Đã có nhiều cậu học trò bỏ bê học hành, để có tiền đi “show hàng” đã không từ thủ đoạn nào, từ trộm cắp đến cướp giật.
Cũng có nhiều cô gái ở tuổi dậy thì, hoặc trưởng thành vì cần tiền mà bán thân trên mạng, tuy rằng không trực tiếp “đi khách” như gái mại dâm chuyên nghiệp, nhưng đây cũng là một sự đồi trụy của giá trị đạo đức.
Theo tìm hiểu, không ít các bậc cha mẹ, nhất là người dân thành phố, có điều kiện, con cái có phòng riêng, sắm máy tính đủ chức năng như webcam, camera… với đường truyền băng thông rộng cho con tiện học hành.
Nhưng trong thế giới về đêm, khi bậc cha mẹ đã say giấc thì bọn trẻ chốt cửa, lao vào những trò thác loạn mà không hề ý thức được tác hại của nó.
Với chúng tôi, qua bài viết này muốn gửi thông điệp đến các bậc làm cha, làm mẹ nên quan tâm hơn đến việc con cái mình hằng đêm lang thang trên mạng Internet đang làm gì, có ảnh hưởng đến văn hóa, đạo đức của chúng hay không. Từ đó có biện pháp uốn nắn, quản lý con cái khi còn chưa quá muộn.
Hình ảnh các nữ sinh viên ăn, ngủ lõa thể cùng nhau trong ký túc xá đang khiến cộng đồng mạng Trung Quốc xôn xao phẫn nộ. Đặc biệt, những hình ảnh này do chính một phụ huynh đưa trên mạng.
Trong lời tâm sự của mình, ông Vương cho biết, trong một lần tình cờ vào máy tính của con gái, ông đã vô cùng phẫn nộ khi phát hiện nhiều thư mục ảnh sinh hoạt mát mẻ và không lành mạnh.
Dần dần mở các thư mục trong máy, ông Vương còn bàng hoàng hơn khi phát hiện con gái ông cũng có mặt trong những hình ảnh đáng xấu hổ này. Tất cả những bức ảnh đều được cố tình chụp lại và quay phim một cách có chủ ý về cảnh sinh hoạt thường ngày của các sinh viên trong ký túc xá.
Trong cuộc nói chuyện với con gái mình sau đó, ông Vương đã sốc khi nghe con mình trả lời rằng: “Đây chỉ là những hình ảnh vui đùa bình thường trước lúc ngủ…”.
Ông Vương tâm sự trên diễn đàn, bản thân ông thấy bất lực trước những thay đổi nhanh đến chóng mặt và trưởng thành sớm của thanh thiếu niên Trung Quốc ngày nay.
Những hình ảnh ông Vương chia sẻ trên diễn đàn:



Hồi còn con gái, em cũng đọc nhiều sách báo về đời sống gia đình. Em cũng đồng tình với các chị về việc nam nữ bình quyền, chồng cho con bú được thì vợ có thể an tâm đi kiếm tiền. Chồng mà lau nhà, rửa bát thì vợ dư sức sửa điện, thay bóng đèn. Em nhiệt liệt hoan hô những mẫu người phụ nữ coi vào bếp như một sự xâm hại nghiêm trọng đến vị trí phụ nữ hiện đại. Em cũng sẵn sàng tẩy chay các nhãn hàng quảng cáo trên truyền hình nếu họ sử dụng phụ nữ làm nhân vật tiêu điểm trong mấy vụ nấu cơm, giặt giũ.
Phụ nữ hiện đại tuyệt đối không thể ở xó bếp được. Thậm chí, em còn đi tập lái xe trước cả chồng để loại bỏ hẳn hình ảnh cứ là phụ nữ phải ngồi cạnh và được đưa đón. Đại loại là em đã hoàn thành xuất sắc các gạch đầu dòng cho một người phụ nữ hiện đại. Còn như chuyện chồng vung tay đáp trán thì tất lẽ dĩ ngẫu em cũng chẳng ngán chồng. Em cũng đã học đến đai đen Karate lẫn Aikido. Em cam đoan chồng mà đụng vào em thì chồng chỉ có thể đo ván đếm răng. Túm tụm lại rằng thì em đã sẵn sàng cho vai trò một phụ nữ hiện đại thời nam nữ bình quyền này. Em đã sẵn sàng làm vợ và làm mẹ. Một bà vợ hiện đại, một người mẹ đầy sức mạnh.
Đêm tân hôn, em có khéo léo để bằng lái xe ô tô, chứng nhận đai đen Karate và bộ võ phục Aikido bên cạnh thùng mừng tiền cưới. Em cũng dịu dàng nhắn nhủ chồng về một gia đình dân chủ - bình đẳng – tôn trọng sự riêng tư cùng nhau hoàn thành kế hoạch cuộc đời. Chồng em chỉ mỉm cười. Chẳng biết có phải do anh ấy e sợ cười to quá sẽ khó ăn nói sau này hay không chấp. Nhưng mà em cũng mặc kệ thôi. Em là mẫu người phụ nữ hiện đại cơ mà.
Chồng em không to con, chỉ cao hơn em tí tị. Chồng em cũng chẳng thuộc hàng võ sỹ đấm bốc hay chuyên gia tâm lý. Chồng em thu nhập cũng vừa vừa để hai vợ chồng gộp vào thành đu đủ. Đại loại là vậy. Chồng em chỉ được cái là rất yêu em. (Đấy là em đoán thế dựa trên khảo sát từ 20 ông chồng của các bà bạn, 10 ông bạn đang làm chồng, cộng với 5 bạn trai cũ bây giờ đã có vợ. Chồng em được điểm cao nhất về yêu vợ).
Sau tuần trăng mật ngọt ngào và 100 ngày đầu hôn nhân, mọi thứ thật giản đơn và ấm áp. Ngày ngày, chúng em ăn cơm trưa cùng nhau (em qua đón chồng vì em biết lái ô tô mà), mỗi tỗi, em và chồng thay phiên nhau xuống bếp. Các món về trứng, thịt lợn, thịt bò do em đạo diễn, chồng em đi chợ. Các món về cá, dê, mỳ.. đại loại là đặc sản hơn tẹo thì do chồng em đạo diễn, em biên kịch. Bữa cơm luôn có rượu vang và âm nhạc. Tất nhiên sau đó thì luôn có màn đặc biệt do em chủ động hoặc do anh ấy chủ trì. Đại loại 100 ngày đầu yên ổn khiến em dự định viết sách: Làm thế nào để có một cuộc hôn nhân hoàn hảo? Thậm chí em còn định liên hệ với truyền hình để đăng ký lên chương trình truyền hình nói về việc làm vợ dễ như ăn ốc. 100 tuyệt chiêu để sướng sau cưới. Vâng, đó là em cứ nói quá lên thế để mọi người biết rằng em thỏa mãn thế nào về cuộc hôn nhân của mình.
Cái tát của anh ấy giúp em tỉnh ngộ để giữ lại mái ấm nhà em (Ảnh minh họa)
Mọi chuyện chỉ xảy ra khi anh ấy tát em cái đầu tiên. Hình như đó là ngày thứ 131 hay 151 gì đó, tức là sau nửa năm cưới nhau. Lý do: Một trận cãi nhau inh ỏi, em đã dùng sức mạnh của đai đen Karate để đưa máy tính của chồng bay vào góc nhà. Hôm đó, em tức giận vì anh ấy mải mê cày Farmville không thèm bê giùm em chậu quần áo vừa giặt lên sân thượng để phơi. Anh ấy sững người ra nhìn em. Lúc đó, cơn máu nóng bốc lên đầu em rồi, em bật phát ngay một câu: “Đừng có nhìn tôi (em xưng tôi luôn – bình quyền mà), lần sau thì không phải là cái máy tính đâu”. Và lúc này thì anh ấy nổi giận thật sự. Anh ấy trừng mắt lên nhìn em, gân xanh nổi lên chằng chịt ở hai bên thái dương. Em cũng đâu ngán, em lao tới: “Anh định làm gì? Đánh lại tôi ư? Dám không? Sức nào mà mơ?”. Và em lĩnh ngay cái tát, nhanh đến nỗi em không đỡ kịp. Thật ra chỉ vì nó quá bất ngờ, ngoài dự liệu của em thôi, chứ nếu nhắc trước, đời nào em để dính đòn. Nhưng thay vì em lao vào cho anh ấy biết đai đen Karate của em là đai đen thực học thì em lại ngồi sụp xuống và khóc. Cái phụ nữ trong em nó khóc, nó tổn thương chứ không phải em. Anh ấy không nói gì và bê chậu quần áo lên sân thượng phơi rồi ở tịt trên đó luôn. Em khóc đã đời rồi ngủ thiếp đi lúc nào không biết.
Trong mơ, em thấy mình đau đớn vô cùng. Nhìn lại thì thấy hóa ra em đang ở vai chồng mình chứ không phải vai của em. Cái đau đớn ấy, tổn thương ấy của chồng cũng đâu dễ chịu? Em nghĩ lại và bao nhiêu đau khổ, vật vã bay biến hết. Phải, nếu biết nghĩ lại, nghĩ như một người ngoài cuộc, không bị ảnh hưởng bởi cơn giận trong tâm, ta sẽ tỉnh táo hơn và thấy ra nhiều điều hơn đấy.
Cái tát thứ 2 của chồng đến với em là năm thứ 2 của đời sống vợ chồng. Lần này em khôn hơn rồi, em chẳng dại gì dùng Karate nữa. Hôm ấy, em cú chồng vì đi họp lớp với bạn bè đến tận 9h tối mới chịu về làm cho em đói mềm. Em cú lắm. Thế là em đợi chồng về. Thay vì cho anh ấy một trận bầm dập, em gọi điện cho một cậu bạn trai cũ của em mà anh ấy cũng biết. Gọi trước mặt anh ấy. Hẹn hò như tình nhân: “Đến đón em lúc 10h nhé! Đi ăn rồi vào bar nhảy nhót tí cho thư giãn”. Chồng em tức nổ mắt nhưng anh ấy kiềm chế cũng giỏi. Thay vì nạt nộ, anh ấy chỉ bảo: “Anh sẽ đưa em đi hoặc em hãy ở nhà. Anh xin lỗi vì đã về muộn song đừng làm như vậy mà ảnh hưởng đến gia đình mình”. Em nhếch mép, cố tình làm ra vẻ coi lời anh ta là rác. Anh ta nhắc lại lần thứ hai. Em mới trả lời bằng cái chất giọng chọc ngoáy nhất có thể: “Anh cứ đi ngủ trước, nếu tôi về quá muộn, tôi sẽ ngủ ở nơi khác”. Lúc này thì anh ấy cũng đã điên lên rồi. Anh ấy cũng chỉ lạnh lùng đáp lại: “Nếu vậy thì cô đi luôn và đừng về đây nữa”. Em vẫn không buông tha: “Đây là nhà tôi, sao tôi phải đi?”. Anh ấy đáp: “Vậy thì tôi đi”. Em nhún vai: “Tùy!”. Rồi son phấn, rồi cố ý kiếm bộ đồ lót sexy nhất để mặc. Anh ấy cũng dọn quần áo vào vali. Em bâng quơ: “Có những loại đàn ông quá hèn, không giữ nổi vợ mình và chấp nhận để vợ mình đi ngủ với thằng đàn ông khác”. Anh ấy dằn cái vali xuống, mắt đỏ quạch lên đầy hung dữ. Thật sự, em muốn làm cho anh ấy đau khổ nhất có thể. Thế nên anh ấy như vậy, em hả hê lắm. Em buông lời thách thức luôn: “Ra đường nhớ đội mũ che sừng nhé!”. Anh ấy đã bị hạ gục ngay lập tức và cánh tay được vung ra. Lần này thì em tránh được. Em cười điệu mũi: “Sao không dùng sừng để húc?”. Thôi xong em, trong khi em đề phòng tay phải thì tay trái của anh cũng xuất chiêu. Em không tưởng được cú lật tay nào nhanh hơn thế. Em lại òa khóc tức tưởi và em cũng tuôn luôn một tràng ấm ức: “Anh có biết anh bỏ rơi em, em đã tủi thân đến thế nào không? Anh có biết là em yêu anh đến thế nào không? Em không thể chịu nổi khi mà anh đã vô tâm với em”. Trời ạ, em rất yêu chồng mình kia mà. Em nào có muốn hẹn hò với bạn trai cũ đâu? Em chỉ vờ gọi điện thoại thôi mà. Chỉ vì em đành hanh và cay nghiệt, em hả hê với việc làm đau anh.
Hai cái tát sau hơn 1 năm kết hôn để em nhận ra rằng, đàn ông chỉ vũ phu khi đàn bà phũ miệng. Em hiểu rằng tất cả nhưng ông chồng tử tế không bao giờ có ý định đánh vợ. Chỉ là em – và một cơ số phụ nữ như em – tự cho mình cái quyền được làm tổn thương người khác và sau đó bao biện bằng việc mình thì có quyền còn anh ta chỉ được quyền chấp nhận. Rằng dù phụ nữ tụi em có hỗn hào với cha mẹ anh ấy, có đành hanh và phũ mồm thì anh ấy lấy em, anh ấy phải chấp nhận. Rằng đàn ông cấm được đánh phụ nữ dù cho người phụ nữ đó có trùm váy lên đầu đàn ông hay vén váy lên với người đàn ông khác. Em không biết các chị “nữ quyền vô đối” có trách cứ em hay không chứ em thì sẵn sàng bị tát nếu như em quá quắt đến mất cả bản thân như những lần em đã kể. Cái tát ấy giúp em tỉnh ngộ để giữ lại mái ấm nhà em.
Thôi thì, hãy cứ tát em nếu có thể làm em bớt điên. Bởi cái điên của phụ nữ nếu không được ngăn chặn và thuần dưỡng kịp thời, nó sẽ khiến cho hôn nhân đỗ vỡ. Với em thì là thế, hãy cứ tát em nếu có thể…











































